Con nằm sát đất, nghiêng đầu, mắt dõi theo chú rùa vàng trước mặt. Chú rùa chẳng biết nói, nhưng con nghe thấy tiếng thì thầm của nó — một âm thanh nhỏ bé, chỉ mình con hiểu.
Mọi người thường bảo con lặng im quá, ít cười quá, không nhìn ai. Nhưng với con, ánh sáng, âm thanh, màu sắc… đều có ngôn ngữ riêng. Khi con nhìn thật lâu vào một vật, là lúc con đang “nói chuyện” với nó, theo cách của con.
Chú rùa tròn trịa, mùi bưởi thoang thoảng khiến con thấy dễ chịu. Những đường gân trắng trên vỏ như con đường uốn lượn mà con muốn chạm vào, khám phá từng chút một.
Thế giới của con không ồn ào, không vội vàng. Ở đó, mọi thứ chuyển động chậm, nhẹ, đủ để con cảm nhận bằng tất cả giác quan. Con không cần lời nói để hiểu, chỉ cần cảm giác an toàn, yêu thương và một ai đó chịu ngồi xuống, nhìn thế giới từ góc mắt của con.

